Table of Contents
Mình đã “biến mất” khỏi mạng xã hội gần hai tuần rồi… và thật lòng cảm thấy hơi có lỗi với những bạn vẫn âm thầm theo dõi mình (T_T). Nhưng hôm nay, sau một chặng đường dọn dẹp – lăn lê bò toài, cuối cùng mình cũng đã set up xong góc làm việc mới và có thể ngồi xuống đây, viết đôi dòng “tâm sự mỏng” về lần tự chuyển nhà đầu tiên trong đời.
Bài viết này có thể sẽ hơi tự do một chút – kiểu nghĩ gì viết nấy, vừa để mình lưu lại cảm xúc cá nhân, vừa giữ lại vài kinh nghiệm cho… lần chuyển nhà tiếp theo.
Cảm ơn bạn đã ghé đọc blog của Ngân. Thật vui vì vẫn có ai đó lắng nghe trong những lúc mình cần nói ra điều gì đó, dù là những điều bé xíu.
Hành trình tìm nhà – như đi tìm bạn tâm giao
Mình tìm nhà thuê theo hai cách:
Một là theo dõi các nhóm Facebook cho thuê nhà theo quận. Bạn chỉ cần gõ từ khóa kiểu “Cho thuê nhà/căn hộ + tên quận” là ra rất nhiều nhóm hoạt động sôi nổi và được cập nhật nhà mới hàng ngày.
Hai là lướt trang batdongsan.com.vn – nơi mình thấy có thông tin rõ ràng và lọc được theo nhu cầu khá tiện.
Sau khi inbox hỏi vài căn trên Facebook, mình được kết nối với một công ty môi giới. Mình chia sẻ rõ với bạn sale các yêu cầu như: giá thuê, số phòng ngủ, nhà có nhiều ánh sáng, không gian thoáng, v.v… Rồi mỗi ngày bạn ấy sẽ cập nhật cho mình những căn mới phù hợp.
Tips nhẹ: Vì nhà cho thuê luôn biến động theo từng ngày, nên mình liên hệ tìm trước khoảng 2–4 tuần là hợp lý. Có thời gian thì mình sẽ có nhiều lựa chọn hơn, tránh cảnh phải chọn đại vì quá gấp – mà cái gì “chọn đại” thì thường… dễ tiếc!
Cảm xúc – từ “hân hoan” tới “khóc thét”
Lần chuyển nhà đầu tiên của mình là một trải nghiệm đáng nhớ, và… hỗn độn!
Háo hức – vì nhiều nhà xinh
Lúc dạo quanh các nhóm thuê nhà, mình khá lạc quan – vì bây giờ có rất nhiều căn hộ được decor xinh xắn, nội thất chỉn chu. Nhiều chỗ chỉ cần xách vali vào là ở được luôn, khỏi nghĩ đến chuyện sơn sửa hay sắm đồ thêm.
Nơi mình chọn cũng giải quyết được kha khá việc “khó ở” của căn cũ: đường ít bụi hơn, có sân phơi đồ ngập nắng, và đặc biệt là… nhà tắm không bị ẩm mốc (trộm vía nghen!).
Hoang mang – giữa “cơn khủng hoảng” đồ đạc
Khi đến khâu đóng gói đồ đạc, mình thật sự rơi vào trạng thái: “Ủa nhà mình thành tiệm tạp hóa mini hồi nào vậy trời?”
Bình thường đồ được cất gọn trong tủ nên mình không nhận ra số lượng. Mà khi lấy ra hết để đóng thùng thì… oh nooo, một cơn khủng hoảng hiện hình. Có những món mình đã quên mất sự tồn tại suốt cả năm. Giận bản thân gì đâu vì đã mua đồ không suy nghĩ!
Lúc ấy, mình không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhưng sau khi thở một hơi dài, mình quyết định coi đây là cơ hội để thanh lọc toàn diện.
Mình chia nhà thành từng khu vực, mỗi lần chỉ tập trung dọn một nơi cho tới khi xong mới chuyển tiếp. Khi đóng thùng thì luôn có sẵn một… thùng rác bên cạnh – để tiện tay lọc bỏ đồ hết hạn, hư hỏng, hoặc không còn cần nữa.
Căng thẳng – khi chuyển nhà cùng người thương
Mình và chồng đã có một cuộc chiến mini, bắt nguồn từ một câu hỏi tưởng như đơn giản: “Chuyển nhà bằng cách nào?”
Phe mình là: thuê dịch vụ trọn gói – công ty lo từ A tới Z, mình chỉ cần lo mỗi vali đồ cá nhân, còn lại có người chuyên nghiệp làm giúp. Tiện, nhanh, đỡ mệt.
Phe chồng thì kiên định với triết lý sống: “Cái gì tự làm được thì làm luôn”. Tức là… tự đóng gói, tự khuân vác, chỉ thuê xe chở đồ. Nghe là thấy tiết kiệm (và đau lưng) rồi!
Vấn đề là: nhà mới không có thang máy, lại nằm ở tầng 4! Mình đã hình dung cảnh vác từng thùng đồ lên thang bộ mà rụng rời, còn chồng thì vẫn lạc quan như thể mỗi thùng chỉ nhẹ như… vợ của ảnh thôi. (¬‿¬)
Cuối cùng, để dung hòa hai luồng tư tưởng, tụi mình chia thành hai lần chuyển nhà:
Lần 1: Làm theo kiểu DIY – thuê một chiếc xe ba gác, tự bốc xếp đồ với sự hỗ trợ của hai em trai. Tiết kiệm được kha khá chi phí, nhưng đổi lại là một trải nghiệm “tập gym gói premium” chính hiệu. Cực kỳ mệt, dễ đau lưng, trượt tay, trầy tường,… nhưng cũng là dịp để vợ chồng phối hợp teamwork (và hiểu nhau hơn trong nỗi đau cột sống).
Lần 2: Mình chủ động liên hệ lại dịch vụ chuyển nhà. Lần này mình đã tự đóng gói gọn gàng mọi thứ trước, nên chỉ cần thuê đội ngũ đến bốc xếp và vận chuyển tận nơi. Vì đồ đã được chuyển bớt từ lần 1 nên phí dịch vụ cũng giảm gần một nửa, mà quá trình diễn ra nhanh gọn, chuyên nghiệp, 3–4 tiếng là xong xuôi.
Tips rút ra từ mồ hôi và nước mắt:
Nếu bạn muốn giảm chi phí chuyển nhà không phải đau lưng, hãy tự đóng gói tất cả đồ trước, rồi chỉ thuê dịch vụ cho phần bốc xếp và vận chuyển thôi.
Buồn bã – lạc lõng trong chính căn nhà mới
Mình từng nghĩ: chuyển đến nhà mới là bắt đầu một chương sống mới – gọn gàng hơn, ngăn nắp hơn, và vui hơn. Nhưng thực tế… không như tưởng tượng.
Tuần đầu tiên ở nhà mới, mình gần như không thể sinh hoạt bình thường:
Thùng carton còn ngổn ngang, đồ đạc chưa đâu vào đâu, đến cái nệm để ngủ cũng chưa kịp mua. Mọi thói quen hàng ngày đều biến mất – không góc làm việc, không góc bếp tử tế, không cảm giác thân thuộc.
Tâm trạng mình tụt dốc. Ý tưởng và cảm hứng cho công việc cũng “xách vali đi mất”.
Mình bắt đầu thấy nhớ nhà cũ quay quắt, và thậm chí có một lần đã ngồi khóc nức nở, làm chồng hoang mang tưởng mình muốn… trả nhà. (╥﹏╥)
Mình tự hỏi: “Sao lại tệ thế này nhỉ? Rõ ràng mình đã rất háo hức mà?”
Và thế là mình hỏi… chị Google.
Hóa ra cảm giác này có tên gọi đàng hoàng:
Relocation Depression – Trầm cảm do thay đổi nơi ở.
Đây là một trạng thái tâm lý xảy ra khi bạn gặp khó khăn trong việc thích nghi với không gian sống mới, dẫn đến cảm giác buồn bã, lo âu hoặc cô đơn. Nguyên nhân có thể do mất đi sự quen thuộc, không gian sống chưa ổn định, hoặc áp lực chuyển nhà quá lớn.
Đây là bài viết về hội chứng “Relocation depression” (Trầm cảm vì thay đổi nơi ở) mà mình đã xem: https://www.healthline.com/health/depression/relocation-depression
Mình đã làm gì để vượt qua?
Mình dẹp cảm xúc ẩm ương sang một bên, và bắt tay vào làm ngay những giải pháp mà mình đọc được trong bài viết trên, như:
- Unbox thật nhanh và sắp xếp mọi thứ về đúng chỗ (bái bai hết thùng carton)
- Treo ảnh gia đình, bật đèn tông ấm, trải ga giường thơm mùi nước xả vải ~
- Cắm hoa, đốt nến thơm, kê lại bàn – để căn nhà không chỉ là nơi ở, mà còn là “chốn về”
Sau đó, mình bắt đầu khám phá khu phố mới: xe bán dừa tươi ở đối diện, tiệm bún cá ở cuối đường, siêu thị cách chục bước chân, hàng cây xanh mát… Những điều nhỏ xíu ấy đã giúp mình cảm thấy ổn hơi, và cảm giác xa lạ khó chịu ban đầu đã dần tan biến.
Lời kết
Lần đầu chuyển nhà, mình nhận ra: Không gian sống thật sự ảnh hưởng đến cảm xúc, và ngược lại.
Chuyển nhà không hề dễ, nhưng cũng không hẳn là trải nghiệm quá đáng sợ.
Chỉ cần mình cho bản thân thời gian, rồi cuộc sống và cảm xúc của mình sẽ ổn định lại thôi.
Có lẽ trải nghiệm của Ngân sẽ không giống với bạn đâu, nhưng nếu bạn cũng đang trên hành trình “chuyển tổ” – thì mong rằng đôi dòng nhật ký này sẽ như người bạn đồng hành nhỏ, giúp bạn thêm mạnh mẽ để … kéo tủ lạnh lên lầu 4 như mình nghen (đùa á!).


